Tôi vừa khép lại những trang cuối cùng của một cuốn sách cũ vào một chiều muộn trống trải. Có một câu nói trong cuốn sách ấy cứ ám ảnh tâm trí tôi mãi: Chúng ta thường đau khổ không phải vì chúng ta có quá ít, mà vì chúng ta muốn mang vác quá nhiều.
Con người kỳ lạ lắm, trên hành trình trưởng thành, chúng ta rất giỏi học cách tích lũy nhưng lại quên mất cách buông bỏ. Chúng ta gom nhặt tất cả mọi thứ vào lòng: một lời chỉ trích từ người lạ, một thất bại trong quá khứ, một nỗi lo sợ mơ hồ về tương lai chưa tới. Cứ thế, chiếc bình tâm hồn ngày một nặng nề, khiến bước chân đi về phía trước trở nên mệt nhoài và xơ xác.
Cuộc sống vốn dĩ là một dòng chảy, và dòng chảy thì cần sự thông thoáng. Hãy nhìn những viên sỏi dưới đáy sông tại bến bờ này, chúng nhẵn nhụi và đẹp đẽ là nhờ dòng nước đã gột rửa đi những góc cạnh xù xì qua năm tháng. Chúng không giữ lại dông bão, chúng chỉ giữ lại sự tĩnh lặng của lòng sông.
Bạn thân mến, trang nhật ký hôm nay không nhằm mục đích khuyên bạn phải trở nên vĩ đại. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ một điều giản đơn: Hãy học cách dọn dẹp lại chiếc bình tinh thần của mình. Việc buông bỏ một vài chấp niệm không đáng có, tha thứ cho những lỗi lầm của bản thân trong quá khứ chính là cách tốt nhất để bạn nhường chỗ cho những niềm vui mới đặt chân vào.
Đừng bắt tâm hồn mình phải mang vác chiếc balo quá nặng sau một ngày dài bận rộn ngoài kia. Đến với Bến Bờ Tuấn Linh, hãy cứ trút bỏ mọi muộn phiền nơi thềm cửa, ngồi xuống thưởng trà và để lại những gánh nặng phía sau lưng. Bởi vì suy cho cùng, một đời an yên mới là bến đỗ cuối cùng mà tất cả chúng ta đều tìm kiếm.